Xinh đẹp và sexy đến bốc lửa
Trên chuyến bay tôi gặp và làm quen với một trung sỹ không quân. Tôi, anh ta và người bạn chung của cả hai là Jack Daniels có một chuyến hành trình thú vị trở về California.
Trong thời gian ở Việt Nam, tôi có nghe tin nhà hàng nơi mẹ vẫn làm việc đã bị bán. Mẹ rút 30% cổ phần và cùng chị Rachel đến Vermont để mở một nhà hàng khác. Tất nhiên họ mang chú Freddy theo. Sao chú ấy có thể không theo gia đình của mình tới Vermont được chứ.
VERMONT, tôi chẳng biết ma gì về nơi ấy. Thật không thể vui nổi khi rời bỏ ngôi nhà nơi tôi lớn lên cùng bao kỷ niệm thời thơ ấu. Chẳng biết nguyên nhân gì khiến mẹ có quyết định này.
Về đến California, tôi dự định sẽ bay về nhà vào tối hôm sau. Một người bạn bên Không lực nói anh ấy có thể chở tôi tới một căn cứ không quân nhỏ ở bang Massachusetts ngay tối hôm đó. Chuyến bay này hạ cánh lúc 2:45 AM.
Tôi gọi cho mẹ và nàng nói sẽ đến đón tôi. Mất khoảng hai giờ lái xe từ đấy đến nhà mới của tôi. Tôi cố chợp mắt nhưng không thể bởi máy bay quân sự không được tiện nghi lắm.
Vừa bước xuống máy bay tôi đã nhìn thấy mẹ. Nàng không hề thay đổi, vẫn xinh đẹp và sexy đến bốc lửa như xưa. Trông thấy tôi, mẹ gọi to:
“ Terry … Terry … Anh yêu. “
Tôi chạy đến bên mẹ, nhấc bổng lên và đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng cháy. Xung quanh tôi, các bạn tôi cũng làm những cử chỉ tương tự với vợ hay bạn gái họ.
Tôi giới thiệu mẹ với các bạn và giải thích tại sao tôi được đáp chuyến bay này. Mẹ ôm lấy anh ấy và cám ơn anh đã mang bạn trai mình về sớm một ngày.
Một phụ nữ trẻ ôm chầm lấy người chồng mất một cánh tay khóc nức nở vì xúc động. Chúng tôi ngậm ngùi nhìn họ trong vòng tay nhau, không ai nói lên lời. Bao bạn bè bất hạnh của chúng tôi không có cơ hội trở về đoàn tụ với gia đình hoặc đã bỏ lại mảnh đất Việt Nam một phần thân thể.
Trong lòng tràn ngập xúc động, tôi quỳ xuống hôn lên tay mẹ rồi ngẩng đầu lên nhìn vào mắt nàng và nói lên những lời từ đáy lòng:
“ Sarah! Anh yêu em. Anh muốn cưới em. Em bằng lòng làm vợ anh nhá “
Mẹ rưng rưng nước mắt không nói lên lời. Mọi người im lặng nhìn chúng tôi.
Một phút sau họ đồng thanh la lên: “ Nhận lời đi!“
“ Hôn nhau đi!“
“ Thật là một cặp đẹp đôi! “
Mẹ mỉm cười trong nước mắt, run run nói"
“ Dạ, em bằng lòng làm vợ anh. Em nguyện trọn đời yêu anh. “
Tôi đứng dậy ôm chặt lấy Sarah và hôn nàng thật lâu trong tiếng vỗ tay của mọi người. Thật hạnh phúc khi người phụ nữ mà mình yêu nhận lời làm vợ mình, nếu như nàng chính là người đã ban tặng bạn cuộc sống, cho bạn bú sữa mình, nuôi bạn khôn lớn thì đó là hạnh phúc ở mức độ cao nhất.
Một sỹ quan lớn tuổi đến bắt tay chúng tôi chúc mừng rồi nói với tôi:
“ Chúng hai bạn hạnh phúc. Hãy nghe tôi, hai bạn nên sinh thật nhiều con cái và kể cho chúng nghe về mối tình đẹp của hai bạn. “
Mẹ đỏ mặt gật đầu.
Rồi cũng đến lúc phải chia tay nhau để về nhà, chúng tôi bắt tay, vỗ vai nhau và nói lời tạm biệt rồi tản ra mọi hướng. Tôi và mẹ đi lấy hành lý của tôi rồi đi ra chỗ mẹ đậu xe.
Nàng chui vào một chiếc VW Bus và nói: “ Lên đi con. “
Tôi ngạc nhiên hỏi, “ Mẹ mua một cái xe Bus à, tại sao? “
“ Chúng ta cần đến nó để thu mua nông phẩm từ các nông trại địa phương. Chiếc xe này rất hữu dụng.” Nàng giải thích.
Tôi nói: “ Nếu vậy thì mua nó là hợp lý đấy. “
Tôi vào xe, thảy các túi hành lý ra ghế sau. Mẹ nổ máy. Chúng tôi đi được 50 dặm, trời rất tối. Nàng lái xe vào một điểm đậu xe và dừng ở góc xa tận bên trong.
Nàng quay sang tôi nói : “ Terry, mẹ muốn. NGAY BÂY GIỜ! “
Chúng tôi hôn nhau rồi dìu nhau đi về phía cuối xe. Sarah ngả chiếc ghế ra phía sau và ngay lập tức một chiếc giường xuất hiện.
Sarah mở khóa rồi kéo quần dài và quần lót tôi xuống, sau đó nàng cởi quần lót của mình rồi cưỡi lên người tôi. Chẳng cần bất cứ màn dạo đầu nào, nàng đặt dương vật tôi vào cửa mình rồi từ từ ngồi xuống.
“ Oh, Terry! Mẹ chờ đợi cái giây phút âm đạo mẹ bị lấp đầy bởi dương vật con lâu quá rồi.”
“ Con cũng vậy. Con nhớ mẹ da diết. Con thèm được làm tình với mẹ hơn bất cứ thứ gì.”
Sarah bắt đầu nhấp mông nhịp nhàng, tôi cũng nâng hông lên ăn nhịp với chuyển động của cơ thể nàng. Chúng tôi lãng quên đi tất cả để đắm mình trong điệu vũ ái ân.
Không gian xung quanh im lặng quá, toàn vũ trụ như chìm trong giấc ngủ, chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp gáp, tiếng rên rỉ, tiếng cơ thể va chạm vào nhau.
Hai mẹ con tôi làm tình một cách cuồng nhiệt như những kẻ sắp chết khát trên sa mạc chợt nhìn thấy ốc đảo. Chúng tôi nhanh chóng đạt đến trạng thái cực khoái.
Tôi và nàng cùng la to lên vì khoái lạc. Tinh dịch tôi phóng xối xả vào âm đạo nàng. Vài phút sau, chúng tôi đứng dậy mặc y phục và lái xe về nhà. Mặt trời lấp ló dưới đường chân trời, một ngày mới lại bắt đầu.
Khi gần về đến nhà, dường như có cái gì đó làm mẹ lo lắng. Mỗi khi tôi hỏi thì nàng trả lời rằng mọi chuyện ở nhà vẫn ổn. Tuy nhiên tôi vẫn nhận thấy sự căng thẳng trong mẹ không hề giảm đi mà còn chuyển sang lo sợ.
“ Mẹ, có chuyện gì vậy? Đừng nói rằng mọi chuyện vẫn ổn bởi con cảm thấy sự căng thẳng trong mẹ. “
Nàng dừng xe bên vệ đường rồi nhìn tôi với vẻ nghiêm trọng rồi nói :
“ Terry này. Freddy, Rachel và mẹ đã làm đảo lộn cuộc sống của chúng ta. Mẹ đã chuyển đi và bán hết tài sản để mua một nhà hàng và một ngôi nhà mới, ngôi nhà mà con chưa từng biết. “
Sau khi trấn tĩnh lại, nàng nói tiếp:
“ Terry. Mẹ không chắc rằng con sẽ thích. Mẹ chỉ cảm thấy rằng đấy là cái phải làm và đã làm như vậy. Ngoài ra mẹ còn có một số quyết định khác như ...”
Tôi cầm tay, nhìn vào mắt nàng và ngắt lời:
“ Mẹ. Bất cứ cái gì mà mẹ, chị , chú Freddy làm đều muốn tốt cho con. Con chỉ muốn ở bên mẹ và nếu mẹ chuyển đến Vermont thì có nghĩa rằng con sẽ đến đấy. Chicago không còn quan trọng nữa. Bất cứ nơi đâu có mẹ và chị Rachel đều là nhà con. Đừng lo lắng nữa mẹ.”
Nàng cười nhưng nét mặt vẫn phảng phất sự căng thẳng.
Khoảng 6:30 AM, chúng tôi dừng xe trước một ngôi nhà đẹp xây theo kiểu Tudor. Ngôi nhà, khu vườn và cảnh vật xung quanh thật hoàn hảo. Tôi nói với mẹ rằng mình có thể thấy dấu ấn bàn tay vàng của chú Freddy ở đây.
“ Chú Freddy sống ở đâu? “
Nàng cười và nói: “ Đừng lo, chú ấy sống ở gần đây. Ngôi nhà đấy “
Nàng chỉ tay về phía một ngôi nhà cách nhà tôi hai khoảnh đất.
Chúng tôi vào nhà. Nội thất ngôi nhà được sắp đặt một cách thật đơn giản nhưng tao nhã. Toàn bộ ngôi nhà chìm trong sự tĩnh mịch, mọi người đi đâu hết.
Chúng tôi cởi áo khoác. Mẹ giúp tôi cởi áo jacket và caravat rồi chỉ cho tôi một chiếc ghế tựa rất thoải mái. Mẹ bảo tôi ngồi đợi trong khi mình đi tìm Rachel về. Tôi ngồi xuống ghế. Bao vất vả tích tụ sau chuyến hành trình dài khiến tôi rất mệt mỏi. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Một lúc sau tôi choàng tỉnh dậy, mẹ tôi và chị Rachel đang đứng trước mặt tôi. Mẹ bồng trên tay một bé gái có mái tóc bạch kim còn chị Rachel cũng bồng trên tay một bé trai có mái tóc mầu hạt dẻ. Chúng xinh xắn như những thiên thần.
Tôi bối rối hỏi : “ Những đứa trẻ này ….”
Chị Rachel cố nở một nụ cười nhưng không che dấu được vẻ lo lắng. Chị nói với giọng run run:
“ Sao các con không nói … CHÀO CHA. “
Một tiếng sét nổ sầm bên tai tôi. Tôi bàng hoàng không nói được tiếng nào. Hai đứa trẻ ngước cặp mắt xanh đầy sợ hãi lên nhìn tôi
Tôi cười rồi khóc như một kẻ mất trí. Nước mắt tôi chảy ràn rụa trên mặt. Lũ trẻ sợ hãi ôm chặt lấy mẹ chúng rồi rủ nhau òa lên khóc nức nở . Tôi ôm hôn họ với tất cả tình cảm trong trái tim mình.
Sau một hồi, lũ trẻ nín khóc, ngôi nhà lại chìm trong yên lặng. Nỗi xúc động đã lắng xuống, tôi trở lại với thực tại. Tôi đi tới chiếc đi-văng đặt tại phòng khách rồi ngồi xuống. Mẹ và chị đến và ngồi hai bên tôi.
Hai người họ lần lượt kể cho tôi nghe mọi chuyện. Mẹ sinh cho tôi một bé gái đặt tên là Sally, chị Rachel sinh một bé trai đặt tên là Terry. Bọn trẻ đã quen và cho phép tôi bồng chúng trên tay. Terry “bé bỏng” vẫn còn cựa quậy vì muốn quay về bên mẹ còn Sally ngủ ngon lành trên tay tôi.
Tôi hỏi, mắt không rời hai đứa trẻ: “ Tại sao hai người giấu tôi ?”
Mẹ khóc nức nở. Rachel nghẹn ngào nói:
“ Chị và mẹ rất sợ … không biết em sẽ phản ứng như thế nào khi biết tin này.”
“ Chú cũng có vai trò lớn trong chuyện này ”
Chú Freddy vào nhà từ lúc nào mà chẳng ai hay:
“ Terry, chính chú khuyên mẹ và chị cháu không nói cho cháu biết. Chú đã căn cứ trên thực tế chứ không chỉ do duy tâm đâu.Thời chú và cha cháu ở Triều Tiên, những ai biết tin mình sắp có con thường dao động và mất tập trung, điều này dẫn đến việc họ bị thương hay thậm chí còn mất mạng. Chú không muốn điều không may xảy ra với cháu. Chú rất tiếc ”
Tôi bồng Sally đến bên chú. Tôi ôm chú rồi nói:
“ Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Bây giờ cháu đã về nhà và sẽ cố gắng nuôi nấng, dạy dỗ chúng trưởng thành, … nhưng … chú phải cho cháu biết mọi chuyện mà cháu đã kéo chú vào. “
Tôi bồng bé Sally trở lại ghế. Cậu nhóc Terry “ bé bỏng “ đã thiu thiu ngủ trong vòng tay mẹ. Tôi ngồi giữa những người thân của mình và nghe họ kể lại mọi chuyện.
Sau khi tôi ra đời, cha mẹ tôi muốn sinh thêm con nhưng không được. Vì cha tôi là một người đàn ông khỏe mạnh nên không có lý do gì nghi ngờ trục trặc là do cha, bởi vậy mẹ nghĩ rằng mình mất khả năng sinh sản.
Sarah không sử dụng các biện pháp tránh thai vì nàng không làm chuyện ấy kể từ khi chồng qua đời.
Và thế là tôi đã làm mẹ đẻ mình có thai khi nàng đến thăm con trai mình. Khi tôi trở về nhà nghỉ lễ Giáng Sinh, mẹ cảm thấy trong người mình có cái gì đó khác lạ. Mẹ chột dạ nghi ngờ rằng mình có thai nhưng lại nhanh chóng bác bỏ.
Chỉ đến khi tôi về nhà trước khi đến Việt Nam mẹ mới chắc chắn rằng mình có thai với con trai mình. Mẹ không biết có lên nói cho tôi biết hay không và nếu có thì bắt đầu như thế nào. Đó chính là lý do tại sao khi ấy mẹ lo lắng và buồn.
Cuối Tháng ba thì bụng mẹ đã quá lớn để có thể che dấu nên mẹ đành nói cho chị Rachel và chú Freddy biết tất cả sự thật.
Khi mẹ thổ lộ xong thì đột nhiên chị Rachel òa lên khóc nức nở. Chú Freddy vội trấn an chị rằng mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi. Ban đầu mẹ cho rằng chị khóc do ghen với mình nhưng sự thật còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Sau một hồi khóc lóc, chị mới cho mọi người biết rằng mình bị trễ kinh!
Mẹ ngạc nhiên hỏi: “ Nhưng … con dùng thuốc ngừa thai mà ? “
Rachel giải thích rằng khi tôi trở về nghỉ Giáng Sinh, chị dùng thuốc ngừa thai khi quan hệ với tôi. Sau khi tôi ra đi chị ngừng lại vì nghĩ rằng không cần thiết. Thế rồi đột nhiên tôi quay về nhà và … làm chị có thai.
Chú Freddy nói: “ Chúng ta cần giải quyết ổn thỏa chuyện này. Ít nhất một trong hai người đã có thai với Terry nhưng ta không thể cho mọi người biết ai là cha đứa bé được nếu không sẽ gây ra một scandal khủng khiếp. Tôi có một giải pháp như thế này … DI CƯ. “
Mẹ lo lắng: “ Đừng nghiêm trọng hóa vấn đề, anh Freddy. “
Chú Freddy nói: “ Tôi không thể không lo lắng khi mà chị và có thể là cả con gái chị có thai với Terry, bởi vậy rời khỏi Chicago là giải pháp phù hợp nhất. Sarah, chị nên nói chuyện với Marie và Gilbert. Họ rất tốt bụng và có quan hệ rộng nên có thể chỉ cho chúng ta một nhà hàng tốt để mua và bắt đầu lại từ đầu “
Hôm sau mẹ đưa Rachel đi khám và họ xác nhận rằng chị đã có thai. Thế là mẹ và chị gái tôi đang mang thai đứa con của tôi! Thật không thể tưởng tượng nổi.
Bác Marie và Gilbert vui vẻ nhận lời giúp đỡ mẹ. Họ phỏng đoán rằng tác giả của cái bào thai trong bụng mẹ là chú Freddy nên tỏ thái độ rất lạnh nhạt với chú. Tuy nhiên, sau khi chứng kiến chú Freddy hết lòng chăm sóc hai mẹ con Sarah và Rachel, hai bác mới thay đổi thái độ của mình.
Thế là mẹ, chị tôi và chú Freddy thực hiện một chuyến phiêu lưu tới New York, Vermont, New Hampshire để xem xét các nhà hàng được rao bán. Sau khi phân tích, đánh giá kỹ lưỡng, họ chọn một nhà hàng ở Vermont. Bác Marie và Gilbert đã tận tình giúp mẹ đàm phán để mua được nhà hàng với một giá phải chăng.
Khi mọi chuyện ở Vermont đã ổn định, vợ chồng bác Marie và Gilbert quyết định nghỉ hưu và trở về nước Pháp – quê hương họ. Hai bác không muốn rời xa mẹ, người mà họ xem là em gái nhưng biết làm sao được khi nỗi nhớ đất quê hương luôn day dứt trong tim.
Cuối cùng, sau rất nhiều cái ôm, nụ hôn và cả nước mắt, mẹ, chị Rachel và chú Freddy đành nhìn hai bác lên máy bay đi về Pháp.
Khi mẹ và chú Freddy đã dọn đến Vermont thì chị Rachel vẫn ở lại Chicago để tiếp tục học. Giữa Tháng năm, chị tốt nghiệp vào loại xuất sắc và được chọn làm người đọc diễn văn tốt nghiệp.
Bụng chị lúc này chỉ hơi lớn và có thể che giấu bằng cách nới rộng y phục, ngược lại bụng mẹ – theo như mô tả của chị Rachel và chú Freddy lớn như trái bóng rổ.
Sau cùng, gia đình tôi tạm biệt bạn bè để chuyển đến Vermont. Mọi người cho rằng Sarah và cô con gái đã gả chồng Rachel chuyển đến Vermont để kinh doanh trong khi chồng Rachel là Terrance đang phục vụ ở Việt Nam.
Sau khi giúp mẹ và chị tôi mở cửa nhà hàng, chú Freddy mở một xưởng hàn nhỏ. Tuy chú nói xưởng hàn của mình có quy mô “nhỏ” nhưng nó cũng khiến chú bận rộn suốt ngày.
Chú Freddy có bạn bè làm viên chức chính quyền ở bang Maryland và họ sẵn lòng giúp chú làm một tờ hôn thú đứng tên : Terrance Matson và Rachel Burton vào Tháng Giêng năm 1969. Điều này giúp chúng tôi tránh khỏi đàm tiếu rằng đứa bé sinh ra ít hơn 9 tháng sau đám cưới.
Vậy là tôi có một cái tên mới, một người vợ xinh đẹp và hai đứa con xinh xắn tựa thiên thần. Thế mà cách đây chưa đầy một giờ tôi chưa hay biết !
Chú Freddy tỏ ra lo lắng và xin phép vào bếp. Tôi hỏi: “ Chú ấy bị sao vậy ?”
Mẹ trả lời: “ Terry … để mẹ giải thích. Con đã nghe chuyện chú Freddy cứu mạng cha con ở Triều Tiên rồi phải không ?”
“ Dạ. “
“ Vì cứu cha con, chú Freddy mất đi khả năng làm cha … chú ấy đã vô cùng đau khổ.”
“ Oh, Chúa ơi! Bây giờ con mới biết. Thảo nào con chưa thấy chú ấy hẹn hò với bất cứ phụ nữ nào. “
Mẹ ngập ngừng nói tiếp: “ Terry, khi Sally sinh ra, mẹ buộc lòng điền tên chú Freddy là cha nó. Bởi vậy tên hợp pháp của nó là Sally Holmes … mẹ không thể điền tên con được mà cũng không thể để nó không có cha. “
Tôi âu yếm nhìn con gái đang say ngủ trên tay, cô bé xinh quá. Không gì có thể bác bỏ được sự thật tôi là cha bé … không giấy tờ nào … Bé Sally là con tôi.
Tôi bồng hai con đang ngủ say lên cầu thang và bước vào phòng ngủ gần nhất. Tôi đặt hai bé xuống và nằm xuống ngủ thiếp đi.
Một vài giờ sau tôi tỉnh giấc bởi ai đó đang hôn tôi. Mở mắt ra, tôi thấy Rachel đang mỉm cười với mình.
“ Anh có đói không, anh yêu? “ Nàng dịu dàng hỏi.
Tôi túm lấy nàng, kéo lại và nói: “ Anh đang đói và muốn ăn thịt em đây.”
Tôi hôn và cắn nhẹ lên cổ nàng. Rachel kháng cự:
“ Terry … chúng mình không … không phải ở đây. “
Tôi vẫn hôn và thọc tay vào áo nàng. Rachel nhìn tôi và kêu lên:
“ Terry, anh thật là một cậu bé hư hỏng. “
Tôi mỉm cười: “ Anh phải chiếm hữu em ngay bây giờ. “
Tôi thọc tay vào váy Rachel và kéo quần lót nàng xuống. Tôi chui đầu vào trong váy nàng để tìm đến vùng cấm. Tôi ngậm âm hộ nàng và bú nhè nhẹ. Người Rachel nẩy bật lên như có dòng điện cao thế chạy qua.
Nếu ai đó có mặt lúc này sẽ thấy một phụ nữ trẻ đẹp đang quằn quại, miệng nàng thổn thức rên la, tay nàng hết vò nát tấm drap thì chà mạnh lên ngực còn váy nàng phồng lên như trái bóng rổ.
Tôi chui ra rồi kéo váy nàng xuống chùi qua loa lên khuôn mặt nhầy nhụa của mình. Tôi cởi đồ rồi chồm tới “nạn nhân” của mình.
Rachel dang rộng hai chân mời đón tôi:
“ Yêu em đi … cho em làm mẹ lần nữa đi anh. “
Tôi đưa dương vật vào âm đạo trơn nhẫy của nàng rồi nhịp nhàng chuyển động. Nàng cũng hưởng ứng bằng cách đẩy hông tới lui ăn nhịp với tôi. Cái ý nghĩ rằng người chị gái thân thương muốn có thêm một đứa con với mình khiến tôi rất phấn khích. Tôi gia tăng tốc độ khiến hai chị em sung sướng đến đờ đẫn người.
Chúng tôi đổi một vài tư thế rồi lại quay về kiểu cổ điển khi cuộc ân ái đi vào giai đoạn cao trào. Âm đạo nàng co bóp dữ dội khiến tôi sung sướng không tả nổi. Tôi rùng mình rên lên: “ Ahhhhhhhhh! “
Dương vật tôi giựt giựt phóng từng loạt tinh dịch vào mọi ngóc ngách sâu thẳm trong âm đạo nàng.
Khi chúng tôi lên giường, Rachel phá lên cười:
“ Nếu bây giờ em có thai với anh thì chúng ta sẽ không phải lo lắng nữa. Mọi người sẽ mỉm cười và nói rằng “ ngạc nhiên chưa, chồng cô ta mới trở về không lâu đã khiến bụng cô ta to vượt mặt …” Chẳng phải như thế sẽ rất tuyệt vời sao? ”
Tôi trả lời: “ Em yêu, anh trở về để được thấy bụng em lớn dần lên, để cùng em chia sẽ những buồn vui khi em mang thai, để được bên em khi em vượt cạn. “
Rachel cười: “ Đôi khi cuộc sống không có màu hồng như ta mong muốn, nhất là khi một buổi sáng nào đó em thức dậy và cảm thấy không được khỏe. Anh có thể cảm thấy thất vọng, chán chường nhiều như khi anh nhai vậy. “
Tôi nói: “ Vậy sao. Hãy nhìn anh nhai này, “
Tôi nói và ngậm vú nàng vào miệng.
Đột nhiên bé Terry “ bé bỏng ” khóc ré lên và ngay sau đó có sự tham gia của Sally, Rachel cười:
“ Chúc mừng đến với tình phụ tử. “
Tôi cười vang: “ Ít nhất chúng nó cũng đợi cho đến khi cảnh nóng kết thúc. “
Chúng tôi đi vào phòng dành cho bọn trẻ. Tôi học cách thay tã. Sau khi thay tã xong, những gì tôi cảm nhận được là sự vất vả nhưng cũng rất thú vị. Tôi sẽ chăm sóc các CON MÌNH chu đáo.
Trở về phòng mình, Rachel kể cho tôi nghe về cái nhà hàng của chúng tôi. Cho đến khi được bán cho chúng tôi, nhà hàng này đã có thời gian hoạt động được 30 năm. Chủ cũ của nó là một đầu bếp giỏi và luôn phục vụ các món ăn ngon. Dân cư địa phương thích nhà hàng này và không vui khi biết nó bị đem bán cho hai phụ nữ đến từ thành phố.
Mẹ và chị Rachel dành hết tâm huyết thay đổi diện mạo nhà hàng nhằm tăng tính thẩm mỹ còn chú Freddy làm việc cần mẫn như một con chó. Tất cả đều làm hết sức để nhà hàng mới trong thật hoàn hảo.
Ngay khi nhà hàng mở cửa trở lại, một nhà phê bình ẩm thực của địa phương tới dùng bữa. Sau đó, trên báo chí địa phương xuất hiện một bài báo viết về nhà hàng của chúng tôi.
Trong bài báo của mình, tác thừa nhận mục đích ban đầu khi tới nhà hàng của chúng tôi là “ xua đuổi hai mụ đàn bà rác rưởi đến từ thành phố” vì dám cả gan thay thế người chủ cũ.
Tuy nhiên sau khi nếm thử những món ăn của mẹ và chị nấu, ông thay đổi thái độ và tán dương chúng tôi đến tận mây xanh. Ông thích nhà hàng này đồng thời cũng thích hai nữ chủ nhân của nó.
Ông ta cũng ca ngợi vị chủ cũ và nói rằng họ rất sáng suốt khi trao nhà hàng của mình vào tay một bếp trưởng giàu kinh nghiệm đồng thời là một người đôn hậu.
Nhà phê bình đó cũng trở lại hai lần chỉ để chắc chắn rằng các món ăn ở đây đảm bảo vệ sinh. Cả hai lần ông đều mô tả các món ăn của nhà hàng với các tính từ so sánh ở cấp cao nhất.
Dĩ nhiên nhà hàng của chúng tôi rất ăn khách, mẹ và chị phải chia nhau ra mới kham nổi công việc.
Hôm nay, mẹ đi làm lúc 10:00 AM và sẽ trở về lúc 6:00 PM. Chị Rachel đi làm lúc 4:00 PM và trở về lúc nửa đêm. Trước đây phải cần đến một cô bảo mẫu trông chừng hai đứa trẻ hai giờ mỗi ngày. Giờ đây nhiệm vụ này được đẩy sang tôi. Tôi vui vẻ chấp nhận.
Rachel đi làm lúc 3:30 PM. Tôi bồng hai đưa trẻ ra khỏi nhà đi dạo. Tôi đi ngang qua nhà của những người hàng xóm. Mọi nơi tôi đến, mọi người dễ dàng nhận ra tôi và bước tới bắt tay giới thiệu. Mọi người đều lấy làm vui mừng vì tôi lành lặn trở về với gia đình sau thời gian phục vụ đất nước ở một chiến trường ác liệt.
Khoảng 5:00 PM tôi trở về nhà. Tôi thay tã cho bọn trẻ và đưa cho chúng bình sữa. Sau đó tôi ngồi xuống sàn chơi với chúng.
Tôi nằm dài trên sàn, Sally cưỡi lên ngực vạm vở của cha nó và cười ngặt nghẽo. Terry “ bé bỏng” ngồi bên đầu tôi, nước dãi của nó nhểu ra và rớt xuống trán tôi. Tôi ôm chúng và cả ba đều cười ầm ĩ.
Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng mẹ:
“ Có vẻ như tôi đang có ba đứa trẻ trên sàn nhà mình.“
Tôi ngước mắt lên và thấy mẹ đang đứng ở ngưỡng cửa.
“ Mẹ đứng đấy bao lâu rồi? “
“ Khoảng 5 phút rồi, mẹ muốn tận hưởng cảm giác được nhìn con trai mình nô đùa bên hai đứa con của nó. “ Mẹ nhoẻn miệng cười.
Khi vừa trông thấy mẹ nó, Sally quên hẳn tôi. Nó hét lên: “MEEEE”...