Bước ra khỏi wc…cầm chiếc điện thoại trên tay,khuôn mặt tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên…không hiểu sao Quyên lại đến đây…có vẻ bộ mặt của tôi thể hiện quá rõ hay sao ấy,vừa thấy tôi,Uyên đã hỏi:
_Có chuyện j vậy…sao nhìn mặt Long tái dữ??
_Ah…uhm…ko có j…có lẽ chúng ta fải về liền bây giờ…
_Sao vậy??….mẹ gọi ah???
_Uhm…mẹ gọi…^.^…Uyên mặc đồ vào lẹ lên…
_Uhm…nếu gấp quá thì Long cứ về trước đi…lát Uyên đi xe ôm về cũng được…
_Ko sao…Uyên cứ thay đồ nhanh đi…
_Uhm…chắc là ở nhà ko có chuyện j chứ?
_Uhm…ko có…
Tôi trả phòng rồi đưa Uyên về tận nhà…trước khi đi,Uyên còn dặn với:
_Nếu ở nhà có chuyện j rắc rối thì gọi cho Uyên liền hen….! (hix…có em vào mới rối thêm đó…^.^)
3 chân 4 cẳng,tôi vội chạy tới ga…trời…vậy là Quyên ko lừa tôi,vừa bước vào cửa đã thấy em ngồi đung đưa chân coi TV ở phòng chờ….thấy tôi,em vội xách vali lao tới ôm chầm lấy:
_Sao lâu thế…nói 10 phút mà sao tận nửa tiếng mới ra vậy…
_Đó là em nói 10 phút chứ anh có nói đâu…anh đang bận việc mà nghe em gọi là chạy ra liền đó…
_Chu…bận việc j….ở bên cô nào chứ j??
_(Axc…tinh thế)….làm j có cô nào…đã nói đang coi TV với mẹ mà….mà sao em đến đây…
_Nhớ anh nên tới ko được ah….bộ ko muốn em tới ah?
_Ko…làm j có…em tới anh mừng muốn chết đi được (uhm…muốn chết lun)…thôi lên xe nào…hihi…
_Uhm…tội của anh từ từ tính…hihi…
Em nhảy phốc lên xe tôi,cũng may em đem ko nhiều hành lí lắm…trên đường đi,em cứ ôm chặt lấy tôi,lâu lâu lại nhéo 1 cái đau điếng mà ko hề có lí do…
_Em vào đây có nói với ba mẹ ko đó??…mà vào được mấy ngày vậy??
_Uhm…phải nói chứ…chắc em ở đây khoảng 4,5 ngày thôi…mún ở lâu hơn nhưng ba mẹ không cho…
_Em nói sao mà ba mẹ cho đi hay vậy?
_Thì em nói: “ba mẹ ơi…con gái đi về nhà chồng đây”….hihi
_Sặc…dám nói vậy ah?
_Hihi…đùa thôi…nghĩ sao em dám nói vậy…ông ba mà biết đánh em chết lun đó…em fải nói dối là đi du lịch với con bạn học cùng lớp…fải năn nỉ mãi mới cho đi đó…
_Dám nói dối ba mẹ để theo trai hen…em ngon quá ta…hihi…
_Đá chít bi giờ…ai nói em theo trai….người ta theo chồng chứ bộ…hihi…
_Chu…chồng nào…ai nói cưới em bao giờ nhỉ??
_Ah…anh ngon quá hen…. ‘ấy’ người ta mà ko chịu cưới ah…em nói rồi hen…anh mà ko cưới em thì sẽ không cưới được ai khác đâu….em fá cho coi…hihi….
Trên đường đi tôi cứ suy nghĩ mãi câu nói của em,không biết đó chỉ là lời nói đùa cho zui hay là 1 lời đe dọa thật sự dành cho tôi…nghĩ đến chuyện này cũng hơi ‘ớn’…em là 1 người nói được làm được…tôi nhớ có 1 lần,trong 1 đêm diễn văn nghệ ở trường,đáng lí là đến tiết mục của nhóm tôi,nhưng thằng MC lại thông báo nhường cho ca sĩ khách mời diễn trước để nó đi chạy sô khác….cả nhóm mấy thằng con trai ai cũng tức nhưng ko mún nói để tránh to chuyện…chỉ có mình em dám chửi thằng MC +ca sĩ trước mặt mọi người…khiến cho anh ca sĩ sợ mất mặt nên nói với thằng MC nhường cho nhóm tôi lên diễn trước…^.^…chỉ là 1 chuyện nhỏ thôi nhưng cũng đủ chứng tỏ Quyên là 1 người con gái rất mạnh mẽ và thẳng tính,đôi khi cũng khiến tôi hơi sợ…ko biết sau này lỡ mà ‘rước nàng về dinh’ chắc tôi fải đăng kí lun khóa học ‘nữ công gia chánh’ quá…hihi….^.^….
Tôi chở em đến 1 khách sạn nhỏ để em nghỉ ngơi,vừa dừng xe trước cổng khách sạn,em đã níu lấy tay áo tôi giựt giựt:
_Vào đây làm j…ko được đâu…em ngồi trên tàu đêm qua đến giờ…mệt mỏi lắm…cho em nghỉ mệt đã….
_Thì vào đây mới nghỉ mệt được chứ…bộ mún nghỉ ngoài đường ah??
_Thôi…em còn mệt lắm…thật đấy…ko ‘làm’ được đâu…ráng nhịn đi…tối rồi ‘làm’ cũng được…(em lí nhí đề nghị…)
_Là sao…(ah…trời…hiểu rồi…em tưởng tôi dẫn em vào khách sạn để….^.^)…lạy cô nương…anh dẫn em vào để em thuê phòng ở thôi…ko làm j đâu mà mệt với mỏi…hihi…
_Ủa…chỉ là để ở thôi ấy ah…vậy sao ko về nhà anh…
_Thôi…ko được đâu…mẹ anh đang ở nhà…tự nhiên dẫn em về biết ăn nói sao…
_Uhm…cũng đúng…vậy mà em cứ tưởng…
_Tưởng j…hihi…bộ ‘muốn’ lắm hay sao mà tưởng 3 cái bậy bạ đó…hihi (tôi chọc em)
_Xí…làm j có…
Em ngượng ngùng,xách cái giỏ chạy te te vào thuê fòng…tôi đưa xe cho thằng bảo vệ rồi cũng xách vali theo em…vào trong fòng,tôi bảo em vào tắm rửa,thay đồ cho mát mẻ rồi tối sẽ dẫn em về nhà…tranh thủ ngủ 1 giấc…cả ngày mệt mỏi rồi…chắc em ra thấy tôi đang ngủ nên cũng trèo lên giường ôm tôi ngủ ngon lành…lâu lâu mới được ôm cơ thể hấp dẫn của em ngủ nhưng tôi đã ko còn sức sau trận mây mưa với Uyên hồi sáng…thôi thì đành ôm người đẹp ngủ vậy…hihi…
Tối hôm đó,tôi dẫn em về nhà ‘ra mắt’…chu…tưởng em cũng gan lắm chứ,ai dè cũng rụt rè,nép sau lưng tôi,fải kéo mãi em mới chịu vào…tuy vậy tôi chỉ dám giới thiệu em là bạn trong Sài Gòn thui chứ ko dám nói là girlfriend…em khá là lễ phép nên mẹ tôi cũng vui vẻ đón tiếp,con em gái tôi cũng thích chơi với Quyên lắm nên cứ kéo chị vào fòng nó (cũng chẳng có j khó,trước khi tới nhà,tôi đã rỉ tai Quyên rằng con em tôi rất thix gấu bông…nên em đã ghé ngang tiệm đồ chơi mua cho nó 1 con để lấy lòng…^.^) nói chuyện với nhau chừng 1 tiếng,tôi nói fải dẫn em đi ăn và dạo fố nên mới có thể rời đi được….trước khi đi,mẹ có gọi tôi vào fòng nói 1 số việc,khá dài dòng nhưng đại loại là:
_Mẹ cho mày vào Sài Gòn là để học chứ không phải bắt chước đua đòi bạn bè mà làm mấy cái chuyện vô bổ đâu đấy…
Tôi vâng,dạ nhưng cũng tai này lọt tai kia thui…dù sao tôi cũng tự cho mình đã trưởng thành rồi…việc j nên và ko nên tôi biết đường mà suy nghĩ chứ…tôi chở em đi ăn món nem nướng đặc sản quê hương,em cứ khen mãi…tôi ở đây ăn mãi đến fát ngán nhưng đối với 1 người vừa mới ăn lần đầu tiên như em thì thích là fải,cuốn nem được nướng lên thơm phức,cuốn với bánh tráng,dưa leo,đồ chua,rau sống rồi chấm với món sốt đặc biệt vừa béo vừa ngọt,vừa thơm lại vừa dai….wow…tả thôi mà cũng thấy thèm…ăn xong tôi chở em dạo quanh thành fố biển về đêm,em vui lắm,cứ líu lo bên tai,khen chỗ này đẹp,chỗ kia hay…trong khi lòng tôi lại lo lắng không yên…chỉ sợ đang đi thế này mà bị Uyên bắt gặp,không biết sẽ fải giải thích ra sao,thành fố biển này nhỏ lắm,chắc chỉ bằng hoặc lớn hơn Quận 1 chút xíu…trường hợp bị bắt gặp là rất có khả năng…nhưng tôi cũng tự trấn an mình,Uyên ở khá xa biển,lại ít khi ra ngoài vào ban đêm,mà nếu có bị nhìn thấy thì cứ chối,chối đến cùng,chối khi nào trắng án thì thôi…^.^…gửi xe ở 1 bãi giữ quen thuộc,tôi cùng Quyên thả bộ dọc trên con đường cát dài tít tắp,khi mệt thì ngồi xuống nghỉ nghe tiếng sóng đêm vỗ rì rào,nhẹ nhàng….em tựa đầu vào vai tôi như bao cặp tình nhân khác…chúng tôi trao nhau những nụ hôn nồng cháy,ngọt ngào cùng với sự đồng lõa của bóng tối…tôi nằm gối đầu trên đùi em,nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp cùng cặp ngực phập phồng sau lớp vải thun trắng…chợt,em hỏi tôi:
_Hồi nãy…mẹ anh có nói j em ko?
_Ah…có…nhưng yên tâm…mẹ anh khen em nhiều lắm…
_Khen sao…anh nói em nghe đi (em háo hức)
_Thì…mẹ anh khen em dễ thương,lễ phép…
_Xạo xạo…(thích quá bày đặt giả bộ)…mẹ anh ko chê cái j ah…anh cứ nói đi…
_Ko có chê j hết…mẹ anh chỉ hỏi lên trường em cũng nhuộm tóc như vậy hay là vào đây em mới nhuộm…
_Mẹ anh ko thích con gái nhuộm tóc ah?
_Uhm…anh cũng không biết…nhưng chắc là thế…
_Vậy thôi…mai anh dẫn em ra tiệm tóc nào ấy…để em nhuộm màu đen lại…
_Thôi không cần đâu…
_Sao lại không cần…lỡ mẹ anh ko thích em…sau này cưới nhau mẹ sẽ ko đồng ý đó…
_Hả…cưới áh…(tôi bật dậy,há hốc mồm)…em nói là cưới nhau á…
_Uhm…sao mà anh tỏ vẻ ngạc nhiên vậy…ko muốn cưới em hả???
_(tôi nằm xuống)…ah ko…muốn chứ…tại em đề cập bất ngờ quá…anh chưa chuẩn bị tâm lí…mà mình còn đi hox làm sao mà nghĩ đến chuyện đó sớm như vậy…
_Thì em chỉ nói thế thôi…cứ phải làm mẹ anh có ấn tượng tốt về em đã…hihi…
_(tôi lấy tay em áp lên má mình)…em biết ko…anh yêu con người của em bi giờ…đừng vì bất kì lí do j mà thay đổi nó cả…em hiểu ko…đừng vì làm vui lòng ai mà đánh mất đi con người thật của em cả…
_Uhm…em biết rồi…
(em cuối xuống hôn tôi 1 cái thật sâu)…
_Anh biết ko…cái ngày đầu tiên thấy anh ở khu quân sự…biết em thấy anh giống ai ko?
_Ko nói sao biết…giống ai thế…giống ba anh chứ j…hihi…
_Zô ziên…lúc đó em thấy ba anh bao giờ đâu…lúc đó…em thấy anh giống T.O.P của BigBang đấy…anh biết nhóm nhạc đó ko?
Sặc…cái thằng raper ‘mặt lạnh’ ấy ah…ko biết em có mỉa mai tôi ko…dù sao thì tôi cũng biết cái nhan sắc của mình đến đâu chứ…dù là đàn ông tôi vẫn fải công nhận nó đẹp trai hơn tôi rất nhiều lần…nếu tôi mà giống nó thì tôi đã nổi tiếng lâu rồi…có soi đến nát gương vẫn chẳng thể tìm ra điểm giống nhau giữa tôi và nó…
_Em chọc anh ah…nói ra ko sợ fan của nó ném đá anh ah…anh làm sao mà đẹp trai bằng nó được…
_Ý em ko phải thế…dĩ nhiên là anh ko đẹp trai bằng T.O.P rồi…cho dù yêu anh đến mấy cũng ko thể nói xấu thần tượng của em được…hihi…
Mặc dù sự thật nó như thế…nhưng nghe bạn gái khen thằng khác đẹp trai hơn mình kể cũng hơi bực…ừ thì nó đẹp,tôi xấu…có ai cãi đâu nào….
_Vậy chứ ý em là j…anh giống nó điểm nào???
_Đôi mắt…ấn tượng của em về anh đầu tiên là đôi mắt…1 đôi mắt lạnh lùng và có vẻ j đó bất cần…khiến em cảm thấy thú vị…và có đôi chút tò mò mún tìm hiểu về anh đó…
Hix…mắt tôi đâu có đẹp đâu trời…fải nói là xấu nữa…tôi bị cận nên thường fải đeo kính…nhưng do hôm quân sự phải tập nặng sợ rơi nên fải đeo kính áp tròng…do ko quen nên mắt tôi lúc nào cũng phải mở trừng trừng (lúc đó mấy thằng bạn nói tôi nhìn không khác nào thằng giang hồ)…chắc em cho thế là đẹp…bó tay…
_Anh còn nhớ cái buổi tối ở khu quân sự…anh dẫn em vào trại đó…thật ra hum đó em sợ ma nên ko dám vào một mình…may có anh đi qua,em mới đi ké được đó…ko là em ngồi ở ngoài cổng đến sáng lun…(mún vào khu quân sự thì từ cổng fải đi qua 1 con đường khá tối,cây cối um tùm mới vào được kí túc xá)….ánh mắt anh làm em cảm thấy yên tâm lắm…với lại chưa ai nhìn em bằng 1 ánh mắt vừa lạnh lùng,vừa kiêu căng như vậy nên em cũng hơi hiếu thắng…muốn chinh fục anh cho bằng được…hihi
Cũng phải…mấy thằng con trai khác lun nhìn em bằng ánh mắt thèm thuồng,ham muốn…chắc chỉ có tôi nhìn em mà mặt cứ kênh kênh lên…
_Vậy giờ em đã chinh phục được anh rồi đó…hihi…
_Chứ sao…con mồi đã nằm trong tay nữ thợ săn rùi…hihi…và em sẽ không để anh thoát khỏi bẫy của em đâu…
Nhìn em cười vui vẻ đắc thắng,tôi lại thương em hơn…có khi nào gã thợ săn lại bị chính con mồi của mình dụ vào bẫy hay ko??…em cho rằng mình đã có được trái tim tôi nhưng ko biết nắm được bao nhiêu % nhỉ???
Những ngày sau đó,tôi dẫn em đi thăm quan nhiều điểm du lịch khác như chùa LS,tượng Phật trắng,Tháp bà,nhà thờ đá….em và tôi chụp rất nhiều những tấm hình lưu niệm,tôi vừa là người yêu,vừa là tài xế,vừa là hướng dẫn viên du lịch cho em…em say sưa nghe tôi thuyết minh về những địa điểm du lịch,mở tròn đôi mắt khâm fục trước khả năng hiểu biết của tôi…nhưng ko ngờ những lời thuyết minh ấy là bịa đặt đến 70%…^.^…thật ra tôi biết j đâu mà thuyết minh,nghĩ sao nói vậy…thế mà cũng có mấy du khách ở đâu ấy cứ dừng lại nghe tôi bốc fét…lâu lâu lại thắc mắc 1 số chuyện…hú hồn khả năng văn chương của tôi ko đến nỗi tệ nên ko ai fát hiện ra là tôi đang xạo….một buổi chiều,tôi cùng em đi cáp treo qua đảo,nghe đâu đây là cáp treo vượt biển lớn nhất Châu Á hay sao ấy…em có vẻ thích thú lắm,cứ nhún nhẩy,chụp hình tự sướng đủ kiểu,thấy em hiếu động như con nít,tôi phải quát:
_Ngồi yên nào….nhún nhún nó đứt dây rớt xuống biển bi giờ…
_Nói bậy bạ ko ah…uhm…mà lỡ rớt xuống biển rồi sao người ta cứu được hen…
_Thì…có đội cứu hộ ra vớt liền chứ sao…
_Lỡ nó chìm sâu quá…nước nó vô thì làm sao họ cứu kịp…
_Uhm…ah mà ko sao…em thấy cái nắp nhỏ ở fía trên ko…đấy là cái cửa thoát hiểm…mình chỉ cần mở ra rồi chui ra ngoài là xong…
_Eo…nói như anh thì dễ lắm…em đâu có biết bơi…có chui ra được cũng chết ah…
_Hihi…vậy thì lo mà tập bơi đi…nói j nữa…
Chợt…em yên lặng,ko nói j cả như đang suy nghĩ chuyện j đó…5 phút sau,em hỏi tôi:
_Anh này…em muốn hỏi anh câu này….anh đừng giận mà fải trả lời thật cho em biết hen!
_Chuyện j…nói đi (tôi hồi hộp…ko biết em tính hỏi chuyện j đây)
_Nếu…nếu…cái này là em ví dụ thôi hen…nếu…lỡ như em và Uyên…tự nhiên té xuống biển…anh chỉ được cứu 1 người thui…vậy…anh sẽ cứu ai?
_(tôi giật mình)…em nói j lạ vậy…sao em lại có suy nghĩ bậy bạ như vậy…nói j xui xẻo quá…
_Cái này là em ví dụ thôi…anh trả lời đi…em muốn biết…
_Vớ vẩn…anh ko thix nói đến chuyện nầy 1 chút nào….
_Coi như trả lời em nốt làn này thôi…từ này về sau em sẽ ko hỏi những chuyện như vậy nữa đâu…trả lời em đi…anh sẽ cứu ai?
_Được rồi…em muốn biết anh sẽ cứu ai chứ j…anh sẽ cứu Uyên…được chưa?
_Tại sao…sao anh lại cứu nó mà ko phải là em…(mắt Quyên bắt đầu rơm rớm)…bộ em ko là j của anh sao??…anh quá đáng lắm…(em bắt đầu sụt sịt)
_Từ từ…anh chưa nói hết mà…anh sẽ cứu Uyên lên…sau đó sẽ nhảy xuống lại và chết chung với em…được chưa…???…hihi…
Em hơi bất ngờ trước câu trả lời của tôi,em cuối xuống suy nghĩ j đó,sau đó ngước lên nhìn tôi:
_Nhưng mà…nhưng mà…em ko có muốn chết…
Trời…tham thế là cùng…vậy mà bày đặt hỏi người ta…sao ko nói trắng ra là em mún anh cứu em rồi bỏ mặc cho Uyên chết…hix…ko j nham hiểm bằng lòng dạ đàn bà…
_Vậy thôi…anh sẽ cứu em…sau đó thì nhảy xuống chết chung với Uyên vậy…hihi…
_Anh dám ah…(em nhéo tôi đau điếng)…em ko cho anh rời xa em để đến với bất kì người con gái nào khác…hiểu ko?? Dù cho…dù cho anh có chết đi nữa…em xin lỗi khi fải nói điều này…dù cho anh có chết thì em fải là người đóng nắp quan tài cho anh(em đe dọa)…nhưng mà em muốn sống với anh thật lâu cơ…
_Đó là tại em cứ bắt anh trả lời thôi…nhưng kể từ đây về sau ko được hỏi những câu như thế này nữa…anh sẽ giận đấy…
_Em biết rồi…em sẽ ko bao giờ hỏi những câu như thế này nữa…em hứa đấy…
Em nép vào lòng tôi như 1 con mèo biết lỗi…tôi vuốt lên mái tóc mềm mượt ấy,nhưng cũng vẫn suy nghĩ mãi về câu hỏi của em…nếu như…nếu như điều ấy xảy ra thật…tôi sẽ cứu ai đây…nói thật tôi cũng là kẻ ‘ham sống sợ chết’…chắc tôi sẽ ko đủ can đảm để nhảy xuống chết chung với người còn lại đâu…Uyên và Quyên đều là 2 người con gái chiếm trọn trái tim tôi…có thể việc bi thương ấy sẽ ko xảy ra và tôi cầu mong nó đừng đến…nhưng rồi sẽ đến lúc tôi đứng giữa ngã 3 đường để ra quyết định nên chọn ai và bỏ ai…đúng vậy…2 cô gái ấy đâu phải mớ rau, con cá mà đưa lên cân đong đếm nặng nhẹ,họ đều là trái tim của tôi…nếu là bạn…bạn có đang tâm vứt bỏ 1 trong 2 cô gái ấy ko???…còn tôi…tôi ko làm được điều đó…mặc kệ sự đời…tôi đã quyết định rồi,tôi sẽ ko bỏ ai cả…tôi sẽ quyết giữ họ trong tay càng lâu càng tốt…dù cho phải mang tiếng là kẻ tham lam còn hơn là mất 1 trong 2 người…. giờ đây,tôi chỉ sợ mọi chuyện sẽ vở lỡ ra,tôi cố gắng để 2 người ko chạm mặt nhau,tôi sắp xếp lịch thật kín kẽ để ko mắc fải bất cứ sai lầm nào…dù biết ‘cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra’…nhưng ko ngờ cái ngày định mệnh ấy lại đến sớm như vậy….