Khi nhận được điện thoại của Quyên…tôi thật sự rất bối rối,không hiểu sao bố em lại muốn gặp tôi…chẳng lẽ chuyện của tôi và em đã đến tai ông ấy…và đây là cuộc gặp ra mắt sao??…nhưng liệu như thế ko fải là hơi sớm sao?? Em còn nói là có chuyện quan trọng nữa…trời…chẳng hiểu mô tê j cả…thôi cứ fải gặp em mới rõ…cả buổi chiều lòng tôi như lửa đốt,vừa mong đến giờ hẹn để biết lí do,vừa ko muốn vì sợ fải gặp bố em…5h chiều,tôi chạy đến fòng trọ của em,vừa tới nơi đã thấy em chờ trước cổng…có vẻ Quyên cũng sốt ruột chứ ko riêng j tôi…em nhảy vội lên xe rồi giục tôi đi nhanh…
_Có chuyện j mà…mà bố em muốn gặp anh thế?
_Ah…có 1 ít rắc rối…ba mẹ em biết chúng mình quen nhau rồi…
_Làm sao…họ biết được??…em nói ra ah??
_Điên…em nói ra làm j…tại bà chủ nhà thấy anh hay tới chỗ em ngủ qua đêm…nên bả nói…
_Trời…sao bả nhiều chuyện vậy…mà sao bà ấy biết ba mẹ em???
_Thì bà đó hồi trước là hàng xóm của em ở Bình Dương…sau bà ấy chuyển lên đây…biết bả có nhà trọ cho sinh viên thuê…nên ba mẹ em gửi gắm…ai ngờ bả nhiều chuyện thế…
_Thôi…chuyện lỡ rồi…chủ yếu là giờ biết ăn nói sao với ba mẹ em đây…
_Em cũng không biết…thôi tùy cơ ứng biến vậy..
_haizz…sao anh run quá…có cần mua j tới ko em?? Trên fim anh thấy người ta hay mua trái cây hay hoa tới mà…
_Thôi…ko cần đâu…mẹ em dặn rồi…đừng mua j tới cả…
_Uhm…
Nói là ở Bình Dương nhưng từ làng Đại học chạy thêm 30 phút là tới nhà em rồi…xe chúng tôi dừng lại trước 1 căn nhà rộng lớn với cánh cổng sắt màu xanh nhạt…tôi hồi hộp gạt chân chống xe trong khi em ấn chuông cửa…reng…reng…1 phút sau có 1 fụ nữ trung niên ra mở cửa,tôi cứ tưởng là mẹ em nhưng không fải…
_Ba mẹ cháu có trong nhà không cô Ba? (em hỏi)
_Có…ông bà chờ cháu nãy giờ đó…vô đi!
Thì ra đây là người giúp việc nhà em…em quắc tay kêu tôi vào…tôi chân run lập cập,rụt rè dắt chiếc xe qua cổng…công nhận nhà em to thật,3 lầu,có khoảng sân rộng trồng cây cảnh,lại còn có Hòn non bộ nữa chứ…đây đúng là ngôi nhà mơ ước của tôi…
_Gâu…gâu…(tiếng chó sủa làm tôi giật mình)
1 con bec-giê và 1 con chó mực gầm gừ nhìn tôi…tôi quay lại nhìn em cầu cứu,em cười cười:
_Ko sao đâu…tụi nó ko cắn đâu…Bush…Pu-tin ko sủa nữa…im lặng coi! (em ra lệnh,2 con chó chỉ gừ gừ trong cổ họng rồi im bặt…vãi…^.^)
_Chu…dám lấy tên tổng thống Mỹ và thủ tướng Nga đặt tên cho chó ah??
_Uhm…hihi…anh trai em đặt đấy…lúc đầu em tính đặt là T.O.P và Taeyang mà anh em ko chịu…
_Về rồi ah…vào đây đi 2 đứa…!
Một người fụ nữ có dáng vẻ khá quý fái đứng trên bậc thềm vẫy tay…
_Ah…mẹ…(em reo lên)
Thì ra đây là mẹ em,bà ấy tuy đã lớn tuổi nhưng vẫn còn nét đẹp trên khuôn mặt…tuy chưa gặp bố em nhưng tôi đoán Quyên giống mẹ hơn…em kéo tay tôi đi theo vào nhà…trên bộ ghế bằng gỗ sang trọng đặt giữa phòng,1 người đàn ông trung niên đang ngồi đọc báo,tôi đoán là bố em:
_Chào bác ạ! (tôi rụt rè lên tiếng)
_(người đàn ông bỏ tờ báo xuống ghế,nhìn tôi nghiêm nghị)…uhm…chào cậu…2 đứa lại đây ngồi đi!
Chúng tôi sợ sệt ngồi xuống trước mặt ông,mẹ em cũng lại ngồi bên cạnh bố em…tôi chưa trải qua cảm giác này bao giờ,vừa lo lắng,vừa sợ hãi như mình bị mắc lỗi vậy…cuộc tra hỏi bắt đầu:
_Cậu là Long fải không?
_Dạ…vâng ạ…
_Quê cậu ở đâu?
_Dạ…NT ạ…
_Ah…thì ra hum bữa con nói đi về quê bạn chơi là đi với cậu này ah?? (ông quay sang nhìn Quyên)
_Ko…con đi với bạn…chỉ là nghe nói NT đẹp nên mún tới chơi thôi…
_Vậy cha mẹ cậu làm nghề j???
_Dạ…mẹ cháu là giáo viên mầm non…còn ba cháu mất hơn 10 năm rồi ah…
_(ông nhíu mày) Oh…vậy ah…tôi vô ý quá…thế cậu còn anh em nào khác ko??
_Dạ…cháu còn 1 em gái…chuẩn bị vào lớp 6 ạ…
_Uhm…vậy là 1 mình mẹ cậu nuôi 2 anh em ah?…vất vả nhỉ??
_Dạ…vâng ạ…
_Thôi…mọi người vào ăn cơm đi…dọn nãy giờ sợ nguội mất (mẹ em lên tiếng)…
Tôi thở nhẹ nhõm…nãy giờ có mấy câu hỏi thôi mà cảm tưởng như vừa qua 1 cuộc hỏi cung vậy…tim đập chân run,mồ hôi vã ra như tắm…Quyên nhìn tôi cười ái ngại…chúng tôi kéo nhau vào fòng ăn…cơm canh khá ngon,hú hồn là ko có món canh khổ qua…^.^…bữa ăn trôi qua trong im lặng,ko ai nói với nhau câu j,không khí khá nặng nề…em gắp đồ ăn cho tôi mấy lần nhưng nhìn thấy mấy cái liếc khó chịu của ông ấy nên cũng ko dám hó hé j…
Sau bữa ăn,mọi người quay trở lại fòng khách ăn trái cây và uống nước…đang ăn trái táo em gọt,ông lên tiếng:
_Bây giờ chúng ta cứ nói chuyện thẳng thắn với nhau nhé…bác thấy thế này…hiện jờ 2 đứa vẫn còn đang học…nên chú tâm vào việc ấy thì hơn…còn việc tình cảm nên gác lại…
_Dạ…cháu…cháu…(tuy đã lường trước chuyện này nhưng tôi ko khỏi ngạc nhiên)
_Nhưng mà tụi con có thể sắp xếp fù hợp được mà…dù sao tụi con cũng lớn rồi…(em lên tiếng)
_Con nghĩ mình đã đủ lớn rồi sao…việc trước mắt của con là tốt nghiệp đại hox đã…mà bác nói ra điều này cháu đừng bùn nhé…(ông quay sang nhìn tôi)
_Dạ vâng…bác cứ nói đi ạ1
_Bác ko có ý phân biệt hoàn cảnh gia đình j đâu…nhưng mà cậu cũng thấy đấy…con bác được ăn sung mặc sướng từ nhỏ…còn cậu sau khi ra trường còn fải chăm lo cho mẹ và em gái nữa đúng không…làm sao cậu có thể lo cho con gái bác được…
_Dạ…cháu biết…nhưng cháu sẽ cố…
_Nói ‘cố’ không thôi chưa đủ đâu…bây giờ 2 đứa mới chỉ là sinh viên đại hox thôi…muốn yêu thì cũng phải có j trong tay đã chứ…nói thẳng nhé…bác nghĩ cháu ko hợp với con Quyên đâu…
Thì ra ông ấy thấy gia cảnh tôi ko fù hợp nên mún cắt đứt ngay từ đầu…tôi cứ nghĩ chuyện chênh lệch ja thế chỉ là mấy cái lí do trong phim thôi chứ…ai ngờ…quả thật,nhà tôi nghèo nhưng tôi cũng là 1 thằng có ý chí cầu tiến…bây giờ chúng tôi chỉ mới yêu nhau thôi mà đã bị ngăn cản…huống chi…tôi nghẹn cứng cả họng…
_Nhưng tụi con yêu nhau thật mà…tụi con hứa sẽ chăm lo hox hành…chỉ cần ba mẹ cho fép tụi con quen nhau là được…nha ba…con năn nỉ ba đó….
_Ba nói không được là không được…2 đứa nên cắt đứt sớm đi…nếu con không nghe lời ba…ba sẽ chuyển con đi trường khác…
_Ba…con không bỏ anh ấy đâu…huhu…(em bắt đầu mếu máo)…con xin ba mà…mẹ ơi…mẹ nói ba giùm con đi…huhu…(em quay sang mẹ cầu cứu)
_Mẹ…cũng thấy ba con nói đúng đó…lo hox đi đã…sau này rồi tính…
_Hox…suốt ngày hox…con lớn rồi chứ bộ…hức hức…con là sinh viên rồi…chẳng lẽ con ko có quyền được yêu sao??
_Yêu đương ba mẹ ko cấm…chỉ ko fải là bây giờ thôi…(hay ko fải là với người như tôi nhỉ)…ba nói rồi…ko cãi nữa!…còn cậu…tôi xin lỗi…cậu về được rồi..!
_Ko…con ko thể bỏ anh ấy được…con lỡ…lỡ…có thai với anh ấy rồi…ba mẹ còn mún con bỏ nữa ko??
_Cái j….
Cả 3 người chúng tôi đều ngớ người ra…em nói cái j vậy…có thai ư??…vậy hum đó ko fải em đùa ah…trời…nếu thế thì…
_mày…mày nói cái j…mày nói lại tao nghe coi (ba em gằn giọng,vẻ mặt rất tức giận)
_Con…con…có thai rồi…(em cúi đầu rớt nước mắt)
Xoảng!!!…Ba em tức giận ném cái ly xuống nền nhà,xông tới tát em…:
_Bốp!…mày là đồ mất dạy…tao cho mày ăn hox tử tế…sao mày ngu vậy…mày đi ăn nằm với nó chưa đủ hay sao…mà giờ mày còn để dính bầu nữa…mày bôi tro trát trấu vào mặt tao và mẹ mày…rồi người ta sẽ cười vào mặt gia đình dòng họ này…trời ơi là trời…hôm nay tao fải đánh cho mày chết…tao thà đi tù còn hơn chứng kiến người ta nhổ nước miếng chê cười tao…bốp…bốp…
Ông ta tát liên tục vào mặt em…tôi và mẹ em vội bật dậy kéo ông ấy ra…mẹ em thì giữ tay ông ấy,tôi thì ôm em lại che…tôi đau xót nhìn những dấu tay đỏ in trên đôi má trắng hồng cả em…em khóc rưng rức…tôi căm hận ông ta…hổ dữ không nỡ ăn thịt con…sao ông ấy lại nỡ đánh con gái mình như vậy chứ…
_Tôi xin ông…đừng đánh nó nữa…có j thì từ từ nói…(mẹ em vừa khóc vừa giữ tay ông ta)
_Giờ còn nói năng j nữa…bà thấy con gái bà giỏi không…trời ơi là trời…giờ tôi biết giấu mặt ở đâu khi ra đường đây…mày cút đi…tao ko mún nhìn thấy mặt mày trong ngôi nhà này nữa…cút! (ông ta hét lên như 1 kẻ điên)
_Ba đuổi thì con đi (em cũng tức tối hét lên)
Em kéo tôi chạy như bay ra ngoài…chúng tôi lao đi trong màn đêm lạnh giá…sau lưng tôi văng vẳng tiếng nấc như xé lòng,còn trên vai thì ướt đẫm những giọt nước mắt nóng ấm đang lăn dài…tôi chở em đến 1 công viên quen thuộc bên bờ sông Sài Gòn…ôm em vào lòng,lau những giọt nước mắt trên mi..tâm trạng tôi rối bời…ko biết nên nói j với em lúc này…em chỉ gục đầu vào lòng tôi khóc rưng rức…có lẽ em đang đau khổ lắm…vì bị ba đuổi khỏi nhà…ức thật…được 1 lúc tôi hỏi em:
_Còn đau không??
_(em vuốt nước mắt trên mi,cố gượng cười)…ko…hết đau rồi…em xin lỗi anh…em ko nghĩ ba lại nói với anh như vậy…
_Khờ quá…anh mới là người fải xin lỗi…vì anh mà em ra thế này…anh…vo dụng quá…anh…không thể bảo vệ em…anh xin lỗi…
_Anh mới khờ…thôi coi như 2 chúng ta đều có lỗi…
_Bây giờ…em tính sao???
_Em cũng không biết…thôi thì tới đâu hay tới ấy…cứ sinh con thôi…khi nào mình ra trường thì đăng kí kết hôn…
_Thế sao được…hiện jờ chúng ta chưa có j trong tay…vẫn phải dựa vào gia đình…làm sao có tiền để trang trải được…
_Anh yên tâm…mỗi tháng anh của em đều gửi cho em 200$…chắc không đến nỗi túng thiếu đâu…
_Em suy nghĩ đơn giản quá…em tưởng nuôi bé dễ dàng lắm sao…bao nhiêu thứ fải lo chưa kể đến tiền ăn,tiền nhà,tiền điện,tiền nước…huống chi chúng ta vẫn còn đang đi hox…chưa thể lo cho bản thân chứ đừng nói là lo cho em bé…
Em trầm ngâm suy nghĩ 1 lúc rồi bảo:
_Vậy chứ bây giờ anh tính sao??
Quả thật…nếu ko được gia đình ủng hộ,chúng tôi ko thể tự mình lo mọi thứ được,tôi chịu khổ cũng được thôi…nhưng em quen sống trong sự bảo bọc từ nhỏ…làm sao có thể sống trong khó khăn được…có nhiều đôi trai gái cứ nghĩ đơn giản yêu nhau là đủ…nhưng tôi cũng đủ tỉnh táo mà nhận ra rằng tình yêu ko mang lại cơm ăn được…bao nhiêu cặp đôi đã chia tay nhau vì vấp fải những vấn đề tiền nong…cần fải suy nghĩ chín chắn,em chưa bao giờ bươn chải nên ko biết cuộc sống này khắc nghiệt thế nào đâu…trong đầu tôi chợt nảy ra 1 ý định tội lỗi nhưng có lẽ nó fù hợp hơn với hoàn cảnh bi giờ…
_Em nghe anh nói này…anh có ý này…hay là…hay là…
_Anh cứ nói đi…anh có cách j ah??
_Ah…uhm…anh biết thế này là thất đức…nhưng anh nghĩ hoàn cảnh bi giờ không thích hợp cho việc sinh con…anh nghĩ…hay là…chúng ta…chúng ta…bỏ nó đi…
_Anh…anh nói j…em không hiểu…anh nói bỏ…tức là…anh muốn em…đi fá thai ah??
_Uhm…có lẽ nó sẽ tốt hơn cho chúng ta…
_Anh điên rồi…anh nói j vậy…nó là 1 sinh linh vô tội…anh nói bỏ là bỏ được sao…anh ác vừa thôi chứ…em nghe nói…fá thai có thể dẫn đến vô sinh sau này đó…
_Ko sao đâu…mình còn trẻ…sau này chắc sẽ có đứa khác thôi
_Nhưng làm như vậy ác quá…
_Anh biết làm như vậy là rất ác…nhưng mà…chúng ta ko còn lựa chọn nào khác…anh thật sự cũng không mún như vậy…
_Anh là đồ ác độc…anh biết bao nhiêu người mún có con nhưng ko được…vậy mà…chỉ 1 câu ‘bỏ’ của anh là sẽ cướp đi 1 sinh mạng ko…nó có tội j chứ???
_Họ muốn nhưng anh không muốn…bây giờ càng không!
Bốp!…em vung tay tát tôi 1 cái nảy lửa…
_Anh là đồ tồi….tôi ko ngờ anh là kẻ vô trách nhiệm như vậy…anh làm được chuyện ác độc như vậy…nhưng tôi thì không thể…con tôi ko cần 1 người cha muốn vứt bỏ nó như anh…tôi sẽ vẫn sinh con ra…tôi ko cần anh fải chịu trách nhiệm…tôi sẽ nuôi con 1 mình…con tôi mang họ mẹ là được…đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa…tôi thấy ghê tởm anh…
_Em bình tĩnh nghe anh nói này (tôi giữ chặt lấy cánh tay em)
_Bỏ ra…(em hất tay tôi)…anh câm miệng đi…tôi thấy xấu hổ vì đã từng yêu loại người như anh…thật là kinh tởm…
Em nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng…rồi chạy tới chiếc xe lái đi…để mặc tôi đứng chôn chân tại đây…tôi đã sai ư??…tôi biết đây là 1 việc làm ác độc…nhưng tôi có thể làm j khác chứ…sao em lại không thông cảm cho tôi chứ?? Em đau khổ chẳng lẽ tôi lại vui sướng sao?? Hoàn cảnh bây giờ thật sự không cho fép tôi và em có con được…tôi còn tương lai fía trước…ko thể vì chuyện này mà mọi thứ chấm dứt được…nhưng tôi cũng không muốn mất em tí nào…đầu óc tôi như trống rỗng…không còn biết chuyện j nữa…được thôi em mún nuôi con một mình thì cứ việc…tôi ko tin là em làm được việc đó…
Phần 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17