Kể từ hôm Quyên bỏ tôi lại một mình nơi công viên ấy,từng ngày…từng giờ trôi qua…tôi luôn đối diện với 1 nỗi sợ hãi tận cùng,sợ vì trách nhiệm làm cha 1 đứa trẻ quá lớn,sợ vì mình đang có 1 ý định điên rồ và độc ác,sợ vì lo Quyên sẽ nghĩ quẩn…nhưng tôi nghĩ với tính cách của Quyên,em sẽ cứng rắn mà không làm những chuyện dại dột đâu,nhưng tôi càng sợ với tính cách ấy sẽ khó thuyết fục được Quyên bỏ đứa trẻ…nhưng lúc ấy,quả thật tôi ko thể nào nghĩ được 1 cách giải quyết nào khác cả,có nhiều bạn lên án và khinh bỉ hành động của tôi…cũng đành chịu thôi…cả tôi và Quyên đều chưa thể tự mình kiếm ra tiền,phải sống dựa vào tiền hàng tháng của bố mẹ,anh chị…thân mình chưa lo xong sao dám lo cho người khác…vì vậy,tôi quyết tâm phải bỏ đứa bé ấy…nhưng bằng cách nào đây…chắc chắn là Quyên ko chịu rồi,cũng không thể bắt trói em đưa đến Từ Dũ được…trong đầu tôi bắt đầu toan tính những kế hoạch ác độc…và tôi nảy ra 1 ý…
Tôi đã từng nghe phong phanh tụi bạn nói về 1 loại thuốc uống vào là có thể loại bỏ thai nhi đi…ko cần fải fẫu thuật…trên fim tôi cũng từng thấy xuất hiện loại thuốc ấy rồi…nếu có được loại thuốc ấy,chỉ cần dụ được em uống vào là xong…sau đó chỉ cần xin lỗi em,còn chuyện tha thứ hay không thì còn tùy vào Quyên…tôi chỉ nghĩ đơn giản thế thôi…nhưng làm sao có được loại thuốc ấy,ở đâu có bán kia chứ???…đúng rồi,search google chắc sẽ có thôi…mò mẫm trên mạng rất lâu,tôi thấy rất nhiều lời quảng cáo của các bệnh viện tư có dịch vụ fá thai,cũng đã tìm thấy 1 số loại thuốc như tôi mong muốn…nhưng để cho chắc,tôi quyết định fải tìm hiểu thật kĩ,chứ nếu mua phải thuốc ko bảo đảm có thể sẽ nguy đến tính mạng không chừng…và thật kì lạ…nói đúng hơn là ý trời,tôi tình cờ lạc vào 1 bài viết trên mạng,có tựa đề là “Nhật kí thai nhi” (Hum nay lên thấy có bạn hiepdam11 cũng đã post bài này,hay thật,vậy là tôi không cần copy lại cho các bạn đọc)… bài viết ấy đã làm tôi sững sờ…nhất là khi đọc đến câu: “hum nay…mẹ sẽ giết mình!!”…tôi cứ như thế chết lặng trong sự hối hận tột cùng…tôi đã ko còn giữ được bình tĩnh…trời ơi…mình vừa tính làm chuyện j thế này…giết chết 1 sinh linh vô tội sao…lỗi của ba…sao có thể bắt con mình chịu được…con ơi…xin hãy tha thứ cho người cha tội lỗi này…tôi đau đớn tự sỉ vả mình thậm tệ…mày thật khốn nạn và độc ác Long à…đứa bé có tội tình j chứ??…tôi đấm thùm thụp vào ngực mình như mún đập nát trái tim độc ác đang ngự trị bên trong…những toan tính nhỏ nhen suýt tí nữa đã đánh mất đi fần người trong tôi…ko…vẫn chưa phải là quá muộn…ông trời đã không mún tôi mắc fải sai lầm…vì vậy tôi fải sửa chữa nó…tuy biết con đường trước mặt sẽ có muôn vàn khó khăn,nhưng tôi quyết đương đầu với nó 1 lần…nếu ko…có bạn đã từng nói “sẽ ân hận suốt đời”…
Bốc điện thoại lên gọi cho Quyên…tút…tút…ko ai bắt máy cả…gọi lại thêm 2 cuộc nữa vẫn thế…đến cuộc thứ 4 thì có giọng con gái vang lên: “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…bla bla bla…!” vậy là rõ rồi…Quyên biết tôi gọi nhưng ko thèm bắt mà tắt máy luôn…tôi đâu dễ dàng chịu thua như vậy…fóng hết tốc lực đến nhà trọ của em…trước cảnh cổng xanh quen thuộc,tôi nhấn chuông cửa…reng…reng…5 phút sau,cô gái hum bữa chạy ra mở cửa,chẳng biết Quyên có kể j về tôi ko mà sao con nhỏ này nhìn tôi lạ lắm:
_Có chuyện j vậy??? (con nhỏ hất hàm hỏi)
_Ah…ờ…mình tìm Quyên…cho hỏi…??
_(con nhỏ cắt ngang lời tôi)…Quyên ko có ở đây…mà đừng tìm nó nữa…nó chuyển phòng trọ rồi….(Rầm…con nhỏ đóng lun cánh cửa trước mặt mà ko để tôi nói thêm câu j)
_Ơ…Ơ…(móa nó chứ!!)
Con nhỏ này nói xạo chắc lun…vì hồi nãy tôi có liếc vào thấy chiếc Atila đen của em dựng trong sân mà…chắc là em dặn nó không cho tôi gặp đây mà…làm sao bây giờ…ko gọi được cho em,cũng ko thể gặp em thì làm sao nói lời xin lỗi bây giờ…chẳng lẽ trèo tường vào ah??…suy nghĩ nát cả óc…cuối cùng tôi nghĩ ra 1 cách…khá trẻ con nhưng hi vọng nó sẽ giúp được tôi lúc này…chạy tới 1 cửa hàng bán quần áo trẻ em mà tôi gặp trên đường…rụt rè dựng xe và tiến vào trong,1 chị gái khoảng 30 tuổi niềm nở chào tôi:
_Em mua j ah???
_Dạ…dạ…em muốn mua…quần áo cho em bé ạ…
_Vậy ah…cháu được mấy tháng rồi??
_ Dạ…dạ…chưa đẻ ạ…
_Uhm…vậy à…em mua cho cháu à?
_Dạ..dạ…cho…dạ… (mịa sao bà hỏi lắm thế??)
_Uhm…có mấy bộ chỉ mới nhập về nè…em vào xem rồi lựa đi!
_Dạ…vâng…
Tôi cùng bà chị lựa cái đống quần áo sơ sinh mà vã cả mồ hôi,nào là cotton thoáng mát,nào là vải mỏng nhẹ,nào là….bla bla bla…ong hết cả đầu…sau 1 lúc tôi cũng lựa được bộ màu xanh nhạt,dễ thương,có cái mũ nhỏ,1 đôi găng tay và tất xinh xinh…cầm bộ đồ ấy trên tay,tự nhiên trong tôi trào lên 1 niềm vui lạ,tôi cứ nghĩ mình đang mua đồ cho chính con của mình…nên…vui lắm…1 chút j đó ấm áp len lỏi trong tim tôi…không biết có ai đã từng trải qua cảm xúc ấy không nhỉ???…nhưng nụ cười trên nôi tôi vụt tắt,thay vào đó là cái miệng méo xệch…bà chị thông báo cái giá trên trời cho bộ quần áo ấy…450k…axc…cái j mà đắt dữ vậy,mấy cái đồ nhr xíu này mà đắt ngang cái quần tôi đang mặc lun à…nhìn mặt tôi ngơ ngác,bà chị nhanh nhảu nói tiếp:
_Cái này là hàng chị nhập từ Mỹ về…đồ tốt đấy…em bé mặc ko bị nóng,thấm hút mồ hôi tốt nên tránh được các bệnh như rôm sẩy…
_Mà sao có chút xíu mà mắc vậy chị??
_Thì…tại càng nhỏ người ta may càng khó…em ko thấy mấy cái điện thoại càng nhỏ thì càng mắc ah?? (phải ko ta??)…mà đồ em bé càng phải may đảm bảo ko thô ráp j hết để tránh cho bé khỏi bị ngứa…chỗ chị bán còn rẻ đấy…ở mấy cái hàng trong Diamon hay Parkson bán còn đắt gấp 3,4 lần ấy chứ…
Thế là tôi đành cắn răng,trả tiền cho bộ đồ xinh xắn nhưng đắt đỏ ấy.mới có 1 bộ đồ thui đã thấy tốn kém rồi…ko biết sau này….chậc…tôi tặc lưỡi an ủi… thôi thì đành “vì tương lai con em chúng ta vậy”…mượn bà chị tờ giấy và cây bút,tôi viết vài dòng cho Quyên…:
“Mấy ngày qua anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện chúng ta…anh thật ngu ngốc và ích kỉ khi mún vứt bỏ con của mình…anh sợ hãi với trách nhiệm lớn lao là làm cha của bé…tha thứ cho anh vì sự hèn nhát ấy…anh nghĩ rằng mình có đủ dũng khí để vứt bỏ tất cả,quên đi mọi thứ…nhưng anh đã lầm…thật đau đớn và xót xa khi anh đánh mất em và con…anh chẳng là j trong cuộc sống này nếu bên cạnh anh ko có em đi chung trên con đường mang tên “cuộc đời”…em biết không…1 người bạn của anh đã từng nói: “hạnh phúc là những j chúng ta ko có được và cũng là những thứ chúng ta đã đánh mất”….anh đã ngu ngốc mà đánh mất đi “hạnh phúc” diệu kì mang tên em…anh chắc em vẫn còn giận anh rất nhiều…anh ko dám xin em tha thứ vì nó là 1 điều quá xa xỉ lúc này…em nhớ không…anh đã từng xin em cho anh thêm 1 lần được yêu em…nhưng giờ đây,xin em cho anh 1 cơ hội được yêu con của chúng ta…được ko???….em hãy chuyển lời cho con anh nghe điều này được ko…đây là điều bí mật giữa 2 cha con anh đấy: “Rồng con ơi,bộ đồ này Rồng cha mua cho con đấy,Rồng con thích không??…Rồng con xin Rồng mẹ cho cha được mặc bồ đồ này cho con… khi Rồng con chào đời được ko??…mà không được nói với mẹ là Rồng cha nhờ Rồng con đâu đấy…^.^”
Tôi bỏ lá thư vào trong chiếc giỏ đựng bộ đồ…trước khi ra khỏi cửa,bà chị còn ko quên dặn với theo:
_Sau này muốn mua đồ cho bé,tã lót hay bình sữa thì ghé chỗ chị nha em!!
Tôi dạ nhưng miệng thì méo xệch,ko có lần sau đâu chị hai…bán j mà như cắt cổ ko bằng…tôi lại fóng xe tới nhà em,bấm chuông cửa…reng….reng…lại là cái mặt đáng ghét kia ló đầu ra:
_Đã bảo với bạn là Quyên chuyển nhà rồi mà…
_Thôi…bạn ko cần fải xạo đâu…xe cô ấy còn để trong sân kìa…
_Ơ…(xấu hổ chưa em,giấu đầu lòi đuôi hử???)
_Thôi…mình không vào cũng được…nhưng nhờ bạn đưa cho Quyên cái này…nó rất quan trọng…nói Quyên mở ra coi liền hen!…thôi mình đi đây!
Tôi dúi vội gói đồ rồi nhảy lên xe chạy đi lun…ko để con nhỏ kia kịp phản đối j cả…ko biết con nhỏ kia có đưa gói đồ cho Quyên ko…chẳng biết Quyên có coi thử hay vứt lun chiếc giỏ vào sọt rác…hix…cầu trời…tôi ngồi ở 1 quán café gần đó…chờ đợi…10 phút…20 phút…trôi qua…sao vẫn chưa có động tĩnh j nhỉ…chẳng lẽ,em thật sự vứt chiếc giỏ ấy đi sao???…trời…uổng công tôi…30 phút…45 phút…thời gian cứ trôi đi thật chậm…tíc tắc…tíc tắc…sự chờ đợi càng dài thì niềm hi vọng của tôi càng tắt ngấm…chợt…âm thanh tin nhắn quen thuộc vang lên…giở điện thoại ra thấy tin nhắn của Quyên…chỉ vỏn vẹn 3 chữ nhưng khiến tôi mừng đến run lên: “Tới đây đi!”…tôi fi xe thật nhanh tới nhà em…lòng khấp khởi mừng còn hơn là trúng số…80% là em đã tha thứ cho tôi rồi…hehe…tới nơi đã thấy em đứng chờ trước cổng…oh yeah…tôi fóng xuống xe tính ôm em 1 cái nhưng bị đẩy ra,mặt em vẫn lạnh băng…:
_Đừng mừng vội…vào đây….!
Tôi cụt cả hứng,cúi đầu dắt xe theo em vào trong,đi ngang qua phòng con nhỏ đáng ghét hồi nãy thấy nó đứng cười cười,lại còn nháy mắt mình 1 cái nữa…oh…giờ nhìn kĩ thấy em ấy cũng xinh đấy chứ!…ý quên nhiệm vụ chính…tôi theo em vào fòng,em đóng sầm cửa lại,ngồi xuống đệm,nhìn ra ngoài cửa sổ…cái túi đang treo trên móc…hi vọng là em đã xem…mà chắc em xem rồi nên mới gọi tôi tới được chứ…tôi ngồi bên cạnh,khều khều tay em…thấy chẳng nhúc nhích j…tôi với tay kéo em lại,tưởng đâu em sẽ ngả vào lòng tôi…để tôi có thể vuốt ve mái tóc mềm mại,hôn lên đôi môi mọng xinh…ai ngờ…em đẩy tôi ngã xuống đệm rồi lao vào bóp cổ tôi…axc…axc…:
_Tui giết anh…tui giết anh…dám đối xử với tôi như thế à??..(tiếng em rít lên giận dữ)
Axc…con điên này…em trông thì yếu thế ai ngờ tay cũng có lực mạnh phết…siết tôi suýt thì tắt thở…tôi cũng ko vừa,vùng vẫy,gỡ tay em ra…dù em mạnh đến mấy cũng sao khỏe bằng tôi…cuối cùng thì em cũng chịu khuất fục…tính đè em ra siết cổ lại thì thấy em ôm mặt khóc tu tu…tôi vội vàng ôm em vào lòng,rối rít xin lỗi:
_Anh xin lỗi…anh biết lỗi rồi mà…em tha thứ cho anh được ko?
_Huhu…đừng có mơ…hức…sao tui…hức…phải tha thứ cho anh chứ??…hức hức…
_Vì con…em tha cho anh 1 lần đi…
_Anh dám nói đến con sao…hức…ko phải…anh mún bỏ nó sao??…huhhu…
_Anh xin lỗi…anh ngu ngốc…anh hèn nhát…mới có quyết định sai lầm như vậy…anh biết lỗi rồi mà…
Thế là em cứ ngồi khóc tu tu,đấm thùm thụp vào ngực tôi,còn tôi thì ôm em vào lòng,thở dài…suýt nữa thì mình đã phạm phải sai lầm to lớn…nhưng qua được lần này chẳng biết tương lai chúng tôi sẽ đi về đâu…khi gia đình Quyên ko chấp nhận tôi…ngồi với nhau 1 lúc,tôi đánh bạo hỏi em:
_Giờ phải làm sao đây??
_Sao là sao?
_Thì…mình quyết định giữ lại đứa con…nhưng ít ra phải được mọi người công nhận chứ…anh ko mún con mình ko có ông bà ngoại đâu!
_Phía mẹ anh thì sao??
_Anh chưa nói j hết…nhưng chắc cũng được thôi…chủ yếu là ba em kìa!
_Uhm…biết rồi…mấy bữa nay cũng nghĩ hoài…nhưng ko sao…có 1 người có thể giúp được mình…
_Ai vậy??…mẹ em ah?
_Ko…mẹ em sợ ba lắm…dù có thương em chắc cũng ko giúp được j đâu…
_Vậy chứ ai??
_Chờ tí…lát khắc biết…
Em nhấc điện thoại lên,gọi cho 1 ai đó:
_Alô…anh ah…(anh nào mà sao nói chuyện ngọt ngào thế)…anh công tác về rồi fải ko?….uhm…đang ở nhà ah??….có ba mẹ ở nhà ko??…chuyện hồi tối hum qua em nói đó…anh nghĩ sao??…giúp em đi mà…chỉ có anh nói ba mới chịu nghe thôi…đi mà…anh ko thương em gái mình ah??…biết rồi…uhm…anh mà không giúp em thì em sẽ méc cái vụ hồi năm 12,anh chôm tiền của mẹ dẫn bạn bè đi bar đấy…ah…ko sợ ah…vậy còn cái vụ hồi sinh viên anh đánh thằng kia nhập viện thì sao??….làm sao em biết ko quan trọng…giờ anh có giúp em ko??…hihi…vâng…em biết rồi mà…giờ em với Long về nhà…anh nói giúp giùm hen…yêu anh hai quá ah…!!
Thì ra là anh hai của Quyên…nghe sơ qua cái thành tích em nói trên điện thoại cũng biết anh ta cũng chẳng hiền lành j…em giục tôi:
_Đi…về nhà em…giải quyết mọi chuyện rõ ràng lun…
_Axc…bây giờ á??…anh sợ lắm…
_Sợ cái j mà sợ…ko ai làm j anh đâu…bi giờ có anh hai ở nhà…ảnh nói đỡ cho…chứ vài bữa ảnh đi công tác tiếp thì ko ai giúp được đâu…
Uhm…thôi kệ…sớm hay muộn cũng phải dứt điểm mọi chuyện…cứ dây dưa hoài bụng Quyên to lên thì càng khổ…tôi cùng Quyên fóng xe về Bình Dương…lòng lo lắng khi sắp fải đón nhận cơn thịnh nộ lần thứ 2 từ gia đình em…
Cánh cổng sắt nặng nề hiện ra trước mắt,em bấm chuông cửa…tính toong…co giúp việc ra mở cửa…em ngó nghiêng vào trong rồi hỏi:
_Anh hai có trong đó ko cô Ba?
_Uhm…đang ở trong đó…cậu Hùng về hum qua…
Tôi theo sau em dắt xe vào cổng…ko thấy 2 con chó kia đâu,chắc bị làm thịt rồi…^.^…vào trong nhà,không thấy bố em đâu,chỉ thấy mẹ Quyên đang ngồi coi T.V cùng với 1 anh thanh niên khoảng 25,26 tuổi…chắc là anh trai Quyên…
_Mẹ…anh hai…con về rồi nè…
Mẹ em bật dậy,chạy lại chỗ Quyên,đánh mấy cái vào vai:
_Con quỷ nhỏ…sao giờ mới xuất hiện…mày biết má gọi cho mày bao nhiêu cuộc điện thoại ko hả…sao ko bắt máy…mún má mày lo đến chết mới vừa lòng à?
_Má khéo lo…con gái cưng má sống dai lắm…ko có chuyện j đâu…tối nào nó chả gọi kể lể với con…(anh Quyên lên tiếng)
_Nó gọi cho mày sao mày ko nói với má…2 anh em mày giống nhau y chang…từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng hành má mày hết…
Em kéo tôi vào ghế ngồi…tôi lí nhí chào:
_Dạ…chào bác…chào anh ạ…
Mẹ em chỉ gật đầu,còn anh em thì nói lun:
_uhm…chú mày là Long ah…chu…nghe tiếng đã lâu giờ mới được gặp mặt đó nha…
_Dạ…
_Sao…thế chú tính chừng nào tổ chức đám cưới để anh biết còn chuẩn bị quà…hehe…
_Dạ…đám cưới ạ…em…em
_(má em lên tiếng)…mày nói bậy bạ j đó…ba mày nghe ổng chửi cho bi giờ…
_(em nói)…ah…mà ba đâu rồi má??…nãy giờ sao ko thấy?
_Ah… “đại ca” đang tắm ở trên kìa…(anh em chỉ tay lên gác)…đợi lát ổng xuống chửi cho nghe…
Khoảng 10 phút sau…ba em từ trên lầu bước xuống,vừa thấy chúng tôi ông đã chửi xối xả:
_Tụi mày đến đây làm j…mún cho tao tức chết ah…cút hết cho tao…
_(anh 2 lên tiếng)…từ từ chứ “đại ca”…làm j mà nóng thế…xuống đây đã rồi hẳn nói…
_Còn mày nữa…mày gọi tụi nó đến đây phải ko?
_Dạ không…má gọi đấy!
Má em giơ tay hù gió ông anh trai…rồi nói:
_Thì ông cứ xuống đây nghe tụi nó nói sao đã…
Bố em ngồi xuống,mặt vẫn rất bực dọc:
_Nói cái j mà nói…toi ko có đứa con gái hư thân mất nết này…
_(em quay sang nhìn ông anh cầu cứu)…anh hai…!
_Ba nói j lạ…ba có 2 đứa con thôi mà…ko có nó sao được…ko phải ba thương nó nhất nhà sao??
_Hồi nhỏ tao thương nó vì nó ngoan ngoãn…ai ngờ càng lớn càng hư như vậy…bi giờ nó ko chồng mà chữa hoang như vậy…ra đường tao biết giấu mặt vào đâu…??
_Chu…ba toàn đi xe hơi,có bao giờ đưa mặt ra đường đâu mà sợ người ta thấy…nói thế thôi…chứ giờ chuyện đã lỡ vậy rồi…giận hờn trách móc cũng có khác đi được đâu…
_Mày chỉ giỏi bênh nó…Chứ mày nghĩ nó làm thế là đúng ah??
_Ai nói nó làm đúng đâu…
_Anh hai…(em trách móc)…anh theo fe nào vậy??
_Anh mày theo fe chính nghĩa…(mịa…fe nào mới là chính nghĩa??)
_Giờ mà tụi mày còn chia fe…tính giỡn ah?? (ba em nạt to)
_Thấy chưa…im lặng đi…thì con nói ba nghe…bây giờ việc trước mắt ko fải là trách con Quyên…mà fải giải quyết ổn thỏa cho 2 đứa nó…
_Mày nói thì hay lắm…chứ mày tính sao???
_Con đâu có biết…quyền quyết định là của ba mà…tụi con đâu có dám cãi lời cha mẹ chứ…
_Anh hai…j lạ vậy…nhớ vụ sinh viên ko…vụ đó đó…(Em đe dọa)
_Mày ko có quyền nói ở đây…tao với anh hai mày đang bàn chuyện…mày im lặng lát tao xử…
_2 bác và anh cho cháu nói 1 vài lời được ko ạ? (đến giờ tôi mới lên tiếng)
_Uhm…có j thì nói đi chú em…
_Dạ…cháu biết là 2 đứa đã mắc lỗi khiến cho mọi người ko vui…bác nói đúng…hiện jờ cháu ko có j trong tay,ko thể đảm bảo cho Quyên có cuộc sống tốt đẹp…nhưng cháu thật sự yêu Quyên…nếu đủ tuổi…cháu đã xin fép cho cháu được cưới quyên…nhưng mà hiện jờ cháu chỉ mới 19 tuổi,ko thể làm điều đó vì fáp luật ko cho fép…vậy bây giờ cháu xin 2 bác và anh cho cháu được đính hôn với Quyên được ko ạ…cháu sẽ cố gắng học tập thật tốt,ra trường kiếm 1 công việc làm ổn định để có thể nuối sống Quyên,coi như mọi người cho cháu thời gian thử thách,nếu cháu ko làm cho Quyên có 1 tương lai tốt đẹp thì mọi người có thể quyết định có cho cháu cưới quyên hay ko…cháu tính như vậy được không ạ?
_Đính hôn là sao??…(bố em thắc mắc)
_Thì nó giống như là đám hỏi ngày xưa đó ba (anh em giải thích)
_Nhưng bây giờ…cậu ko có j trong tay…làm sao đủ sức lo cho Quyên với đứa bé trong bụng được…
_Thật ra…thật ra…(em lí nhí)…con ko hề có thai! Con xin lỗi vì đã gạt mọi người!
Hả!!!…(tiếng của tôi to nhất)…cả 4 người chúng tôi đều ngơ ngác…vậy là em vừa cho mọi người ăn 1 cú lừa ngoạn mục…ko thể tin em lại dám nói dối trắng trợn như vậy..
_Mày nói j vậy Quyên…mày nói có thai rồi giờ kêu ko có là sao??…mày đem chuyện này ra giỡn được ah??
_Thì tại hum bữa…con quíu quá…nên buột miệng nói dối thôi…con thật sự ko có ý dối gạt mọi người…con xin lỗi…
_Cậu cũng không biết chuyện này ah??
_Dạ ko…cháu ko hề biết…có cho tiền cháu cũng ko dám đem chuyện này ra giỡn được ạ…
_vậy bây giờ tính sao ông??? (mẹ em hỏi)…
_Còn tính sao nữa…con gái bà quá trời rồi đó…nếu ko có j hết thì chấm dứt lun đi…
_Con ko chịu đâu…(em nói)
_Im…mày quá lắm rồi…mày đem người lớn ra làm trò đùa ah?(ba em la rần lên)
_Con thấy nó nói đúng đó ba…(anh hai em im lặng nãy giờ,chịu mở miệng rồi)…nó ko có thai là tốt rồi…nhưng mà bi giờ bắt tụi nó chia tay…ko chừng tụi nó làm liều có thai thật thì khổ…chúng ta đặt 1000 điều luật cấm cản thì tụi nó cũng có 1001 cách lách luật…thay vì để tụi nó lén lút hoạt động bí mật,mình tạo điều kiện cho tụi nó có thể quan hệ rõ ràng để chúng ta có thể kiểm soát…như thế ko phải tốt hơn sao??
_Ý mày là để tụi nó đính hôn thật ah??
_Con nghĩ đó cũng không phải ý kiến tồi…cho tụi nó có mối quan hệ rõ ràng cũng là đặt lên vai tụi nó trách nhiệm,khiến chúng phải biết hành động đúng đắn…thằng Long nói đúng…đó như là thời gian thử thách của đứa nó…con thấy thằng Long biết con Quyên có thai mà vẫn dám tới đây…chứng tỏ nó là 1 thằng có trách nhiệm…con biết nhiều thằng quen con người ta có bầu rồi dông lun…con nghĩ thằng này cũng được đấy chứ?
_Nhưng mà như vậy tụi nó cứ mãi yêu đương mà ko chú tâm vào việc học thì sao?
_Tụi nó lớn rồi…phải biết chịu trách nhiệm về hành động của mình…qua những chuyện này,tụi nó đã hiểu biết thêm mà biết cách giữ gìn rồi…con nghĩ chúng ta nên cho chúng cơ hội…
_Tao chỉ sợ tụi nó lo yêu đương,sau này thằng Long ra ko có công ăn việc làm ổn định,làm sao mà lo cho con Quyên được…
_Ba khéo lo…thì chờ thằng Long ra trường…ba xin cho nó làm trong công ty ba là được rồi…
_Mày giỏi quá hơ…công ty tao chỉ tuyển người có năng lực chứ ko phải dựa vào tao là vào làm được đâu…bao nhiêu người nhìn vào chỉ trỏ…
_Thì biết vậy nó càng fải cố gắng…bất quá…nó làm trong công ty quảng cáo của con cũng được…con sẽ lo cho nó…ba cứ yên tâm đi…
_Vậy là cho nó đính hôn hả ông??
_Ba…con xin ba đó…con hứa sẽ chăm chỉ học hành mà…(em rơm rớm nài nỉ)
_Tôi không biết…mấy người mún làm sao thì làm…đừng có để tôi xấu hổ thêm là được…
Vậy là ba em đã chịu thua rồi…vượt qua bức tường cuối cùng…ai cũng mừng…riêng tôi có lẽ là mừng nhất…tôi gọi cho mẹ thông báo tình hình rồi mời mẹ vào Sài Gòn chuẩn bị…mẹ tôi bất ngờ,chửi cho tôi 1 trận nên thân…nhưng thôi thì “âu cũng là con dại cái mang’…mẹ đành chịu thua thằng con bất trị…con xin lỗi vì đã dồn mẹ vào thế khó…nhưng biết sao được…tình yêu của tôi trải qua biết bao gian lao,thử thách…có lẽ cũng phải đến lúc thu được trái ngọt rồi chăng???…trên đường đi về,em xin lỗi tôi rất nhiều…
_Sao em lại gạt anh…em biết anh lo thế nào không??
_Em cũng không mún gạt anh tí nào…tại lúc đó lỡ nói…nên đành đâm lao theo lao thôi chứ biết sao…nhân cơ hội thử anh lun xem sao…lúc nghe anh nói mún bỏ đứa bé…anh biết em buồn thế nào không…nghĩ muốn giết anh rồi uống thuốc chết theo lun đó…may mà anh kịp suy nghĩ lại…ko thì…
_Ko thì…tự dưng có “Đồi thông 2 mộ” đúng ko??
_Uhm…ko chừng thế…hehe…
_Mà lỡ em nói có thai mà ba em vẫn ko chịu thì sao???
_Thì…mình biến giả thành thật lun…hihi…
_Thôi…anh lạy em…1 lần là đủ tởn rùi…đừng xúi dại nữa…ah…mà lát trả anh cái bộ đồ baby kia hen…
_Chi vậy?
_Thì ko dùng…đem trả lại lấy tiền chứ sao…hihi
_Ko có đâu…đừng có mơ ah…em giữ lun…lâu lâu lôi ra nhắc cho anh nhớ…hihi…
_Áh…ah…trả đây…
_Ko trả…ko trả…hehe.
Vậy là câu chuyện của tôi đã đến lúc kết thúc rồi,cảm ơn các bạn cả tháng qua đã quan tâm theo dõi,đưa ra những lời khuyên và động viên thiết thực,có thể nói…50% quyết định của tôi đều có ảnh hưởng từ lời khuyên của các bạn…nếu ko có j thây đổi,thứ 5 này,tức là ngày 18/8 tôi và Quyên sẽ tổ chức lễ đính hôn của mình…nói là “lễ” cho sang chứ thật ra cũng chỉ là bữa ăn thân mật của 2 bên gia đình và 1 số người bạn thân…tôi thật sự rất muốn mời mọi người trên diễn đàn lầu xanh này đến cùng chia vui,,,nhưng…vì 1 vài lí do tế nhị,chắc các bạn cũng hiểu nên tôi ko thể mời được…hi vọng sau này sẽ có dịp được đi off cùng mọi người…khi ấy có thể tôi sẽ dẫn Quyên theo giới thiệu…chỉ hi vọng mọi người đừng để lộ “bí mật quốc gia” là được….nếu có câu chuyện j mới tôi sẽ kể tip cho mọi người,hi vọng chỉ có chuyện vui chứ ko có chuyện bùn…1 lần nữa…Rồng nhỏ xin cảm ơn mọi người rất nhiều…chúc mọi người gặp được nhiều hạnh phúc và may mắn trong cuộc sống…chúc gia đình mãi vững mạnh…
Phần 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17-hết-